Thứ Tư, 1 tháng 9, 2010

Tôi ốm

Trương Bích Đào

Hôm 28.4 đến nhà Chi cắt xong chiếc quần ngố cho ông xã về đến nhà tôi cảm thấy hơi mệt nên nấu cơm xong không ăn mà đi nằm ngay . Ngày 29.4 tôi phải đón khách ở Sơn Tây về Hà nội để đêm bay đi Tây ban nha .Làm cơm ăn xong đưa khách ra sân bay trở về nhà tôi bỗng cảm thấy người rét run và buồn nôn nên tôi vội thay quần áo và lên giường nằm.Cứ như thế bốn ngày trôi qua tôi không ăn uống và ngóc đầu dược dậy .Con cháu thì đi chơi biển nhân dịp nghỉ tết,ông xã thì không quen chăm sóc người ốm nên 4 ngày trời tôi cứ nằm bẹp như vậy .Sang ngày thứ năm các cháu mới đưa tôi đi viện . Hoá ra tôi bị sốt vi rút nhiệt độ lúc nào cũng dao động từ 39,2 đến 39,8 độ uống thuốc hạ sốt sau 4h tôi lại sốt lại ăn vào lại nôn ra mê mệt như vậy 5ngày nữa , toàn thân tôi đau nhức nhất là đầu . Tôi có cảm giác đầu của mình như sắp sửa vỡ tung ,truyền nước truyền đạm rồi thuốc uống v.v Bác sĩ bảo tôi phải đau đầu khoảng hai tuần nữa thì mới đỡ .Mệt bã người mồm thì đắng ngắt tôi ăn uống mà chẳng biết vị gì .Cơm, cháo ,đường ,thuốc tất cả đều một vị đắng như nhau . Mệt mỏi nằm trên giường ngắm trần nhà tôi tưởng tượng ra tất cả ngôi nhà thân yêu của tôi ,từng phòng , từng phòng , từng đồ vật trong ngôi nhà ,cách bài trí bầy biện hay những vật dụng nhỏ như hộp tăm , cây kim ,sợi chỉ. Hồi trẻ tôi rất thích cuốn ‘Và một ngày dài hơn thế kỷ ‘của nhà văn Nga Ai matốp .Tôi thích chuyện đó bởi tôi yêu nhà văn Nga này Ông đã nuôi dưỡng những giấc mơ thời con gái của tôi . Từ Bông hồng vàng đến người thầy giáo già rồi Và một ngày dài hơn thế kỷ v.v.Ngày xưa đọc truyện tôi mới chỉ thấy cái hay trong văn phong suy nghĩ của nhà văn còn giờ sau hơn ba mươi năm lấy chồng sinh con nuôi cháu cả cuộc đời đã trải dài trong những ngày tôi ốm. Tất cả mọi thứ đều hiện ra trong mắt tôi .Ngày lấy nhau chúng tôi chỉ có đôi bàn tay trắng đúng với từ ‘Một túp lều tranh với hai trái tim vàng’với những ước mơ nhỏ bé đầy thiết thực Một cái xe đạp để đèo nhau đi làm ,một chiếc quạt điện , một cái bóng đèn tuýp hay những thứ xa xỉ hơn như một chiếc bàn là hay một cái máy khâu để may vá .Tất cả ,tất cả đều được đổi bằng mồ hôi và nước mắt của chúng tôi .Nỗi vui suớng của chồng tôi khi kiếm được tiền mua cho vợ một chiếc vòng ngọc ưa thích .Nó chỉ có 400 đồng nhưng là món quà giá trị đầu tiên chồng tôi tặng .Ông xã nói ‘ Em đeo nó cho quen tay khi nào có tiền anh sẽ mua chiếc vòng thật cho em lúc đó quen tay em sẽ không lo bị vỡ ‘. Lúc đó một chiếc vòng thật giá trị khoảng 6 cây vàng gấp 20lần chiếc vòng của tôi .Giờ đây tôi vẫn đeo chiếc vòng ngọc giả mặc dù tôi có thể đổi được biết bao chiếc vòng khác . Cứ như vậy tất cả những vật vô tri vô giác đối với mọi người thì đối với tôi nó đều có hồn có tiếng nói thân thương .Tôi gắn bó chia sẻ buồn đau sung sướng đối với chúng và tôi cũng nghiệm ra rằng cuộc sống của tôi không thể thiếu chúng.Còn con trai con dâu hay những đứa cháu tôi tất cả những cái đó không hề có một chút giá trị tinh thần nào hết.Khi cưới con dâu về mặc dù gia đình không được khá giả nhưng tôi cố gắng sắm sửa cho các cháu tương đối đầy đủ .Khi cháu về chúng tôi cũng như tất cả các đồ vật đều có sẵn trong nhà nên nó cũng hiển nhiên như mặt trời mọc ở đằng đông vậy.Các cháu rủ bạn bè đi chơI trên chiếc ôtô mua bằng tiền của bọn tôi ,con dâu tôi hãnh diện khoe với bạn bè về chiếc túi hàng hiệu hay bộ đồ trang điểm xịn của tôi còn tôi nằm bẹp đây sốt trên 39 độ mà không một lời hỏi han hay một cú điện thoại. Tôi không ghen tỵ hay trách móc gì cả. Lỗi là tại tôi đâu phải tại chúng.Đối với chúng tất cả mọi vật xung quanh đều vô tri vô giác giá trị bà mẹ chồng của tôi cũng chỉ ngang bằng osi khi cần người trông trẻ .Nước mắt chẩy xuôi chứ đâu có chẩy ngược và nếu bạn chỉ có nằm thì nước mắt cũng từ từ lăn trên gò má mà rơi xuống chiếu thôi . Văng vẳng bên tai tôi tiếng gọi đò đêm mưa bão .Đường xa trời mưa giữa đồng không mông quạnh quay trở lại không được mưa đói rét ,nếu có đò sang được sông tôi sẽ về nhà được ăn no ,mặc ấm và được ngủ một giấc ngon lành lúc đó sao tôi mong ưứoc có con đò đến vậy ‘ Đò ơi ‘
Giờ đây vợ chồng tôi đã là ông bà nội đẫ trải nghiệm cuộc đời và cũng đã về hưu ,con đò của chúng tôi lúc nào cũng sẵn sàng có mặt đối với con cái dù đường dài vất vả hay giông bão mịt mùng có thể vì thế mà nó chẳng có giá trị hay một chút hồn nào cả và để hiểu được điều đó tôi đã phải ốm liệt giường .Và nếu muốn trải nghiệm được điều đó bạn hãy thử ốm liệt giường mà xem.,.

Thứ Bảy, 28 tháng 8, 2010

Ngày họp lớp

Tặng các bạn 7D - Dịch Vọng xưa.

Trương Văn Tuấn

Khi Quỳnh Chi đến nơi thì mọi người đã có mặt gần đủ cả . Bọn con trai thì đang ba hoa bốc phét ở phòng khách tầng 2 , còn bọn con gái thì tíu tít chuẩn bị các món ăn trong phòng bếp. Thay cho ôm cái Láptốp như mọi khi, lần này nó khệ nệ bê một hộp các tông bên trong chứa toàn đồ ăn . ấy thế mà khi Tuấn - chồng Bích Đào ra mở cửa , sau câu chào xã giao , nó vẫn hỏi một câu xanh rờn xem ra rất ….thừa :

- Đã có ai đến chưa ạ !



Đỡ lấy cái hộp từ tay Quỳnh Chi , ông chồng Đào trả lời giọng bông đùa :

- Mới có Quỳnh Chi là người đầu tiên đến thôi ! Đâu đã có ai !

- Ôi ! Anh nói làm em xấu hổ quá ! - Quỳnh Chi vừa cười vừa nói giọng như biết lỗi .

- Mày mới là người đầu tiên nếu tính từ bây giờ thôi ! Đến giờ này mà còn hỏi “Đã có ai đến chưa ?” - Không biết xấu hổ ! - Tiếng của Ngô Thanh từ trong bếp vọng ra .

- Thì biết làm thế nào được ! Bận quá ! - Quỳnh Chi cười xí xoá : - Mà tao thì từ xưa đến nay có biết làm gì đâu , ông xã tao thường đùa bảo tao là “Giỏi việc nước , đoảng việc nhà” mà , tao có mặt cũng chỉ để động viên hô hào anh em cho có khí thế thôi còn việc bếp núc thì tao sao dám đọ với cái Ngọc, cái Đào . Đảm đang cũng đâu được như Dư Loan ! - Nói rồi nó cười hề hề .

- Tao cũng vậy , chẳng biết nấu nướng gì hết , cứ nhận luôn cho tiến bộ . Mọi công to việc lớn trong nhà , cưới xin cho con thôi thì trăm sự cứ nhờ bạn bè giúp cho ! - Huyền “béo” phụ hoạ theo : - Đoạn nó cười phe phé .

- Thì bây giờ cả hai đều là những bà chủ “nhớn” rồi , đâu có chuyện lại đi lo việc bếp núc nữa , đã có mấy Ô - sin này lo rồi . Cứ là liệu cái thần hồn , lôi thôi là các bà ấy cho nghỉ việc luôn chứ đừng có mà “lơ tơ mơ” ! - Dư Loan chen vào với giọng châm chọc .

- Chúng mày cứ luyên thuyên mãi . Kiểm lại xem còn thiếu thứ gì nữa không ! - Bích Ngọc lên giọng chỉ huy sau khi đã điểm lướt qua một lượt :

- Thêm cho mấy đĩa dưa chuột nữa đi kẻo mấy bố lại gào lên kêu ít ! Mà này nước chấm ! Còn nước chấm chưa pha ? Khoản này ai nhận đây ?

- Là tao đây ! - Hiền “vịt bầu” nhanh nhẩu .

Nói rồi nó vội đứng lên đi ra chỗ bàn bếp nơi để tương cà mắm muối bắt đầu đong đong , đếm đếm những là nước mắm với dấm chua ,là đường là mỳ chính rồi thì hoà , rồi khuấy , rồi nếm thử xong lại xuýt xoa tự mình khen lấy khen để .

- Còn mấy đứa chúng mày mang dần lên đi , cũng đói cả rồi , không khéo bọn đàn ông chúng nó lại kêu om lên bây giờ ! - Vẫn cái giọng chỉ huy của Bích Ngọc ra lệnh .


Cả bọn con gái răm rắp tuân theo , ai vào việc nấy , cười nói vui vẻ . Tiếng cái Ngô Thanh lanh lảnh :

- “Hay ăn thì lăn vào bếp” ! - Đúng là các cụ ngày xưa chúng nó nói cấm có sai câu nào !

Cả bọn ôm bụng cười , còn Ngô Thanh ta thì ngơ ngác khi thấy ai cũng cứ nhìn mình mà cười .

- Sao ? Tao nói không đúng hay sao mà chúng mày cười ?

- Mày chỉ nói đúng mỗi câu “Các cụ ngày xưa chúng nó nói cấm có sai” thôi ! - Hoà “Đại Mỗ” vừa cười như nắc nẻ vừa trả lời .

Thanh ta chợt hiểu ra vội đính chính lại :

- “Các cụ ngày xưa nói cấm có sai câu nào” ! - Chết thật , tao sơ xuất quá , xin các cụ “đại xá” cho con.

- Các “mợ” ơi xong chưa ? - Bọn này đói quá rồi ! - Gớm chị em họp chợ

vui vẻ quá ! - Tiếng của Thành Công oang oang ở cầu thang .

- Chuyện ! Người ta bảo “Hai người đàn bà với một con vịt là thành một cái chợ” . Đằng này đây có những 8 người đàn bà cơ mà ! - Huyền “béo” chanh

chua đốp lại .

Thành Công cũng chẳng phải tay vừa , nó cự lại luôn :

- Bà lại nhầm rồi , ở đấy chẳng có bà nào cả mà chỉ có 8 … “con vịt giời”

thôi ! - Dứt lời , nó chạy vội lên cầu thang .

Những tiếng cười lại dậy lên trong không gian chật hẹp của căn phòng bếp .

** *

Đã gần như một cái gọi là “luật bất thành văn” . Hội 7D Dịch Vọng lại “họp lớp” mỗi khi cặp vợ chồng Khang “móm” - Thu Hà ở Thái Lan về chơi , lần

này cũng vậy.Thôi thì ưu tiên cho vợ chồng nó ở xa vậy . Bởi thế cho nên mỗi lần tụ tập , không biết thì thôi chứ còn biết thì ai cũng cố gắng có mặt đông đủ

Thì như Thôn “nặng” đấy thôi , đang ở tận Sài gòn mà khi nhận được lời “hiệu triệu” của Ban tổ chức là lập tức lên đường ngay , mà là đáp phi cơ của Hãng “Xì ta” gì gì đấy nhé chứ chẳng xoàng đâu .

Địa điểm thì cứ tới ngõ 76 Đường Nguyễn Chí Thanh hỏi nhà Bích Đào là ai cũng biết . Nhà rộng , không có người lớn , nghĩa là không có….. phụ huynh nên rất thoải mái , có thể nhảy múa hát hò đến thâu đêm mà không sợ phiền đến ai . Được cái ông chồng của Đào cũng cùng tuổi ấy , là bạn cùng học ngày xưa , tính cũng rất thoải mái nên cả bọn rất …. khoái. Phải mỗi cái tội hắn ta không bia rượu nên lần nào cũng vậy, chỉ ăn xong rồi loáng một cái là hắn ta chuồn mất . Hỏi thì hắn chỉ cười bảo : - “Cho các bạn được tự nhiên”. Thôi thế cũng tốt .



Đồ ăn thì tuỳ theo “sở trường sở đoản” của mỗi đứa mà mang đến .

Hùng “mèo” thì có sở trường là món Xa lát Đức , Dư Loan là món Xa lát Nga và bánh gối . Thành Công thì lần nào cũng có món chả ốc nướng và lườn ngỗng hun khói khiến đứa nào cũng mê tít . Bích Ngọc thì lần này trổ tài với món bún bò . Còn Huyền “béo” thì chẳng biết làm món gì rồi , thế là nó bê luôn mấy thùng kem “Merino” đến gọi là món …. “cây nhà lá vườn”. Chả là nó bây giờ là bà chủ … “nhớn” trong vai trò Nhà phân phối phía Bắc của Hãng mà . Vợ chồng Khang “móm” thì bê nguyên cả một thùng quả gì gì ấy từ Thái Lan về bảo đấy là đặc sản đất Thái , cả bọn ăn đều tấm tắc khen ngon Nói tóm lại là đủ thứ .

Bọn con trai thì không quên mang rượu , thôi thì từ Label xanh , Label đỏ

đến MARTIN , Red ….. đủ cả .

Mọi thứ đã xong xuôi và mang lên bầy chật cả mấy chiếc bàn dài mà vợ chồng Bích Đào đã cẩn thận đi thuê về . Đến lúc này cũng có thêm mấy đứa nữa cũng vừa đến : Phương “bột” ngoài chiếc Ghita gỗ như mọi khi còn vác thêm cả cái thùng loa liền Amply to đùng kèm theo 2 chiếc MIC . Cường“cạo” đến với….. bộ mặt phờ phạc vì vất vả mãi mới di chuyển được từ Hưng Yên lên . Còn kia nữa là Dũng - một trong bẩy chú lùn của Nàng Bàch Tuyết , trông nó vẫn như xưa , chẳng đổi thay là mấy so với trước , trông chỉ già đi một chút mà thôi .

Cả bọn lục tục ngồi vào chỗ . Chỉ một chiếc ghế trống cạnh chỗ ông chồng Bích Đào ngồi , Dư Loan nhìn về phía Đào nói :

- Đây ! Bích Đào ngồi đây cùng ông xã cho tình cảm !

- Bà này chán thật ! - Thành Công thấy thế liền lên tiếng : - Ngày hôm nay là phải để cho ông chủ nhà được tuỳ thích , muốn ngồi cạnh em nào thì ngồi , chứ lại sắp xếp như bà thế thì chán chết ! - Đoạn nó quay sang phía Đào tiếp :

- Bà thấy tôi nói có đúng không ? Đúng quá đi chứ lị ! Dư Loan ơi là Dư Loan , chẳng tâm lý tý nào cả !

Cả bọn cùng vỗ tay tán thưởng .Còn vợ chồng Đào thì chẳng biết giải quyết ra sao thành ra bà vợ thì cứ đứng cười trừ còn đức lang quân thì cứ chối đây đẩy , mặt đỏ cả lên vì xấu hổ . Đã thế Thành Công lại càng trêu tợn :

- Ông anh lại xấu hổ rồi ! - Có gì đâu mà ngại ! Ông anh phải biết rằng bao nhiêu hoa khôi , hoa hậu của trường Dịch Vọng ngày xưa đều thuộc về con gái 7D này đấy ! Giờ ông anh muốn ….. chọn ai xin cứ tự nhiên , bọn con trai chúng em đâu có dám thắc mắc …..!

Chưa nói hết câu , nó đã bị Bích Ngọc véo tai cho một cái :

- Thôi đi ông tướng ạ ! Cứ đùa mãi làm anh ấy xấu hổ !

Cả bọn lại cùng cười vui vẻ và ngồi vào chỗ .

Thôn “nặng” thay mặt cả bọn đứng nghiêm gọi là có vài … “lời khai khẩu”

trước khi buổi tiệc bắt đầu . Thế rồi rượu được rót vào ly, bia lon bật nắp sủi ngầu bọt trong cốc thuỷ tinh , cả bọn cùng nâng cốc chúc sức khoẻ nhau , bắt đầu cuộc vui hội ngộ .

Bích Ngọc chỉ 2 bát nước chấm rồi giảng giải cho cả bọn :

- Nếu ăn bún bò thì dùng nước chấm này có hương vị của xả , còn ăn bánh gối thì dùng nước chấm ở bát kia !

- Sao mà phải rắc rối vậy ? Cứ dùng chung một bát nước chấm thôi , ai ăn bánh gối thì thôi , còn vị nào xơi bún bò thì xin cho thêm xả vào có tiện hơn không ? - Như thế gọi là “Hai trong một” mà ! - Khang “móm” ta lên tiếng .

- Thế thì người ta mất công pha nước chấm làm chó gì cho mất thì giờ hở Khang ? - Cường “cạo” lên tiếng phản đối .

- Cái thằng ! Đúng là “Thực bất chi kỳ vị” ! Mỗi món ăn có một vị riêng chứ ! Đâu có giống nhau được ! - Dũng “bẩy chú lùn” đế thêm .

- Thì ra là vậy ! Thì ra là vậy ! Đi sâu tìm hiểu về văn hoá ẩm thực kể cũng hay đáo để ! - Khang “móm” gật gù cười xí xoá .

Cả bọn vừa ăn uống vừa cười đùa nói chuyện vui vẻ .Thôi thì đủ thứ chuyện trên đời , tây , ta , kim , cổ đủ hết . Lúc đầu còn ít nhưng đến khi cái dạ dầy của mỗi đứa đã có vẻ bắt đầu …. “ổn ổn” một chút thì câu chuyện mới sôi nổi làm sao .

Đang ăn , bỗng Hiệp “be” quay về phía Quỳnh Chi hỏi :

- Này Quỳnh Chi ! Ngày xưa bàn mình có 3 đứa . Mày ngồi ngoài , tao ngồi giữa , còn đứa nào ngồi phía trong mà tao nghĩ mãi không nhớ ra ?

Thoáng chau mày rồi Quỳnh Chi cũng trả lời :

- ừ ! Tao cũng nghĩ mãi mà nhớ không nổi ! Mày thử tả lại sơ sơ thì may ra tao mới nhớ được !

- Thì cũng …. “Thon thon hình vại , thoai thoải hình chum” như mày thôi .

Còn bây giờ bảo má nó có mấy cái nốt ruồi to , mấy cái nốt ruồi nhỏ , ở vị trí nào thì làm sao tao nói được !

- ái chà ! - Bây giờ cũng bạo mồm ra phết đấy nhỉ ? - Mà này , mày nói thế nào ấy chứ , dạo ấy 2 đứa bọn tao cũng đâu có to mà mày bảo cái gì mà “thon thon hình vại với chả hình chum” ?

- Không hình vại hình chum thì cũng là em họ bà ….. “Phán cảnh” !

Phương “bột” từ nãy đến giờ nghe được câu chuyện của hai đứa liền chen ngang vào .

- Cái gì ? Mày nói thế là nghĩa làm sao ? Sao tao lại là em họ bà Phán Cảnh

nào ở đâu ra thế ? - Quỳnh Chi ngơ ngác hỏi lại .

Cả bọn đang ăn cùng cười ồ cả lên .

- Bà “Phán Cảnh chị họ” của mày tức là bà …. “Cánh phản” ấy ! Cánh phản chẳng to thì bé à ! Có thế mà cũng không hiểu ! - Ngô Thanh vừa cười vừa giải thích cho Quỳnh Chi .

- Chả thế mà mỗi lần thầy gọi Hiệp “be” lên bảng , Quỳnh Chi phải đứng lên , đi ra khỏi chỗ thì Hiệp “be”mới ra được ,chứ còn Quỳnh Chi mà vẫn ngồi lỳ đấy thì Hiệp “be” chỉ còn mỗi một võ là …… “chui gầm bàn” mà ra !

Thành Công đế thêm vào làm cả bọn cười rũ rượi .

Lại thấy Hùng “mèo” lên tiếng :

- Nói thật , dạo ấy nhìn Hiệp “be” bị ngồi kẹp giữa hai cái “cối xay” mà lắm

lúc tao cũng thấy …..thương thương quá đi thôi . Đúng là :

Mỗi bên một cái …… “công nông”.

Che cho Hiệp ….. “ấm gió đông nhưng ….. nóng hè” .

Cả bọn lại được một phen cười ra nước mắt . Quỳnh Chi thì luôn mồm kêu khổ , còn Hùng “mèo” thì mặt vẫn cứ tỉnh bơ như không , nó nói tiếp :

- Đã là “công nông” mà lại còn là “công nông đầu ngang 24 mã lực” nữa mới khổ thân cho thằng Hiệp chứ . Nhất là hôm nào trời trở rét , hai bà ấy đánh hai cái áo bông thì thôi rồi . Khi điểm danh , nhìn thoáng qua lại cứ tưởng thằng Hiệp nó nghỉ học , thương bạn lắm khi trào nước mắt .

Dường như không chịu được nữa , Quỳnh Chi vừa chạy đến bên Hùng “mèo” hai tay đấm thùm thụp vào lưng Hùng , miệng nói :

- Quá đáng...! Quá đáng…! Ăn nói ngoa ngoắt ! - Rồi nó tiếp : - Mà này xe công nông thì có gì là to hả Hùng ?.

- Thì tao có nói là nó to đâu mà là mày nói đấy chứ ! Nó không to lắm thôi nhưng lại ….. “cồng kềnh” ! Thế mày không nghe thấy câu

Ra đường sợ nhất công nông.

Về nhà sợ nhất vợ ….không nói gì” đấy à ! - Hùng vẫn cứ tỉnh bơ trả lời .

Đến nước này thì Quỳnh Chi chịu hẳn , nó chỉ còn biết cười trừ . Thu Hà lên tiếng :

- Mày “đấu” làm sao được với Hùng “mèo” hả Quỳnh Chi ?

Dũng “bẩy chú lùn” thì bồi thêm một câu :

- Cứ nhận luôn là to đi cho tiến bộ lại còn … Phải không anh em ? Mà này chúng mày nhìn xem , bây giờ trông tuy có béo nhưng mà là …. “béo đẹp”, cánh đàn ông khối anh nhìn mà cái yết hầu nó cứ …chạy lên chạy xuống đấy.

- Đồ nỡm ạ ! “Hết đát” rồi ! - Quỳnh Chi vừa cười rũ vừa dứ dứ nắm đấm về phía Dũng “bẩy chú lùn” .

- Nói “hết gì đấy” thì tao công nhận, còn “đát” thì chưa hết đâu , thằng Dũng nó nói đúng đấy ! - Lại là tiếng Hùng “mèo” . Cái thằng cũng tài , nói

mà mặt cứ tỉnh bơ đi như không ấy . Cả bọn lại được một phen cười thả phanh , còn Quỳnh Chi thì chạy vội ra ngoài ban công sau khi đã ném về phía Hùng “mèo” một cái lườm ….. “cháy lưới” .

Một tuần rượu , lại thêm một tuần rượu nữa qua đi , hơi men đã phần nào làm cho cả bọn bắt đầu ….. “bốc” hơn .

Đặt cái ly xuống bàn , Khang “móm” vớ lấy cây Măngđolyn rồi nói :

- Vừa ăn vừa hát , vừa hát ta lại vừa ăn nó mới vui anh em ơi !

- Phải đấy ! Thế nó mới sướng , chứ tý nữa , rượu nó hả hết thì hát mất hay còn ra cái gì nữa ! - Phương “bột” phụ hoạ theo .

Cả bọn đồng loạt hưởng ứng . Cái thùng loa liền Amply của Phương “bột” ngay lập tức được lôi ra để thực hiện nhiệm vụ của nó . Mấy đứa có giọng hát ….. “một mình ưa thích” tranh nhau hai cái MIC . Và thế là Phương “bột” với cây Ghita gỗ , Khang “móm” với Măngđolyn . Bộ gõ thì : Cường “cạo” gõ thìa , Thành Công gõ …. bát . Bát vẫn còn dở thức ăn ? Không hề gì , trút bỏ ngay , thiếu thì có ngay mấy cái ly . Thôn “nặng” thì tận dụng luôn mặt bàn

làm …. trống . Hùng “mèo” thì phụ trách …. “âm thanh ánh sáng”….Dàn hợp ca của cả bọn bắt đầu . Thôi thì đủ cả các loại nhạc từ nhạc xanh , nhạc đỏ , nhạc vàng , nhạc thiếu nhi …. có nghĩa là …. “lẩu nhạc”, từ “Mái trường xưa” “Tình bạn” , “Tiến bước dưới quân kỳ” lại đến “Rước đèn ông sao” , “Sao em lỡ vội lấy chồng” rồi lại “Trường sơn đông Trường sơn tây” , “Lá đỏ” quay về “Cây thuỳ dương”….v.v.


Khi bài “Cây Thuỳ dương” vừa dứt , Khang “móm” bỗng lên tiếng :

- Để tao hát bài “Mao bơi trên sông Trường Giang” cho mà nghe .

Kể cũng lạ kỳ , nó là thằng mà tài học của nó thì ai cũng biết rồi , nhưng nó đàn cũng giỏi mà hát cũng rất hay ! Nghe đâu như trước kia nó học Violon cơ

nhưng bây giờ lại chơi Măngđolyn ? Vậy là nó cũng có tài lẻ đấy chứ ? Chả

thế mà nàng Thu Hà cứ mê tít cũng phải .

Bài hát mà Khang “móm” sắp hát này lấy giai điệu từ bài “Cây Thuỳ dương”

của Nga mà lần họp lớp nào nó cũng hát . ấy thế nhưng cả bọn vẫn cứ thích

nghe mới lạ chứ .

Khi Khang “móm” hát đến câu cuối cùng :

Chàng từ từ buông khăn tắm .

Trắng phau phau trừ cái nốt ruồi”

thì cả bọn lại cười rũ ra cả với nhau .

Bất ngờ Thành Công lên tiếng :

- Hay thì có hay đấy , nhưng tao xem ra chưa ổn , thậm chí có điều còn vô

lý nữa cơ !

-Cái gì mà vô lý với không vô lý ? - Cả bọn nhao nhao lên hỏi . Bích Ngọc

thì hua hua cái tay trước mặt Thành Công .

- Yên tâm đi ! - Chưa say đâu ! - Thành Công lên tiếng .

- Thế thì giải thích đi xem nào hay là lại bốc phét ! - Bọn con gái lại nhao

nhao cả lên làm cho Thành Công càng khoái chí .

- Thấy chưa ! Biết ngay mà ! Vậy thì nghe đây này !

Tuy nói thế nhưng Thành Công vẫn còn cố uống nốt ly Label xanh rồi mới

chịu giải thích khiến cả bọn càng thêm sốt ruột .

- Chúng mày có thấy không ! - Nó bắt đầu nói : - Ông ta có cái nốt ruồi to tướng ngự ngay ở cằm ,cái nốt ruồi đó thì ……cả thế giới đều biết . Vậy thì

chàng chưa buông khăn tắm “ đã nhìn thấy rồi còn gì . Đâu phải chờ đến lúc

chàng từ từ buông khăn tắm” mới có thể nhìn thấy “trắng phau phau trừ cái

nốt ruồi” nữa ! Đấy ! Chúng mày có thấy không ? Sự vô lý chính là ở chỗ ấy

đấy . - Nói xong nó cười khoái chí .

Cả bọn mới ngớ người ra .

- Ngộ nhỡ tác giả muốn nói đến một cái nốt ruồi khác thì sao ? - Quỳnh

Chi vặn lại .

- ở đâu ra mà lắm nốt ruồi thế ! Cái nốt ruồi ở cằm đã trở thành nổi tiếng

ấy của ông ta thì ai chẳng biết . Tao nghĩ nếu như bây giờ ai đó dùng kỹ thuật

số bỏ đi cái nốt ruồi ấy của ông ta khi làm ảnh , chưa biết chừng khi nhìn

ảnh người ta lại bảo đó không phải là ông ta cũng nên . Bởi thế cho nên theo

tao cái nốt ruồi trong bài hát phải là cái nốt ruồi ấy chứ không phải là cái khác

và đó lại chính là điều vô lý mới thú vị chứ !

- Kể thì cũng có lý đấy chứ ! - Hùng “mèo” thủng thẳng trả lời .

Chẳng biết nó nói thật hay đùa bởi nó cũng là thằng hay chọc cười mọi

người lắm . Chỉ thấy nó cứ tủm tỉm cười rồi quay sang Thành Công hỏi :

- Vậy theo mày câu đó phải sửa lại như thế nào mới là có lý ?

Hơi bị bất ngờ nhưng Thành Công cũng đáp luôn :

- Khó gì đâu ! Để tao hát lại cho mà nghe này ! - Rồi nó hát :

Chàng từ từ buông khăn tắm .

Trắng phau phau trừ cái …..hư …..hừ…”

Đã biết tỏng cái ý tứ của Thành Công rồi , Hùng “mèo” liền ra đòn quyết

định . Nó hỏi lại Thành Công một câu mà không thể nhịn được cười :

- Thế cái …. “hư …hừ…” của mày ở đây là cái gì ?

Cũng chẳng phải tay vừa ,Thành Công đáp luôn :

- Cái này thì cũng tuỳ vào tư duy , trí tưởng tượng phong phú của mỗi người

thôi . Cho nó là cái gì thì nó là cái ấy , muốn là cái gì mà chẳng được miễn là

phải đảm bảo đúng âm điệu so với nguyên tác . Nhưng nên nhớ : Dù có bao nhiêu đáp án đi chăng nữa thì cũng chỉ có một đáp án đúng mà thôi . Nó giống

như mệnh đề toán học của thằng Khang ấy : “Một và chỉ một mà thôi” .

Đến lúc này thì cả bọn đều đã hiểu cái ý tứ của Thành Công . Thế là cả bọn

thi nhau cười , đứa thì cười rũ ra , chẩy nước mắt , đứa thì cứ ngồi tủm tỉm ,

bọn con gái có đứa mặt đỏ lên như bị ai phát , đấm lưng nhau thùm thụp …

Hùng “mèo” vẫn chưa chịu buông tha , chờ cho tiếng cười của cả bọn lắng xuống , vẫn với bộ mặt tỉnh bơ như không , nó hỏi lại Thành Công :

- ừ thì cái đó tuỳ thuộc vào trí tưởng tượng phong phú của mỗi người ,

nhưng ở đây anh em muốn biết cái … “hư …hừ…” cụ thể của mày là cái gì

cơ bởi chính mày là thằng phát hiện ra điều vô lý này mà ?

- Lại “chơi khó” nhau rồi đây ! - Thành Công đáp lại : - Điều này thì ai mà

chẳng biết ! Có phải không cả nhà ?

- Biết rồi ! Còn biết rõ là đằng khác ấy chứ ! - Huyền “béo” cướp lời .

- Đồ quỷ sứ ạ ! - Quỳnh Chi mắng Huyền “béo”mà bản thân nó cũng không

thể nhịn được cười .

- Mày đã thấy chưa ? - Nói rồi nó chỉ tay vào mặt Hùng “mèo” đọc luôn :

Đến như Huyền cũng biết ngay .

Huống hồ ma mãnh …. như mày.. đúng không” ?

- Lại còn biết rõ hơn anh em mình ấy chứ ! -Phương “bột” phụ hoạ thêm .

Cả bọn lại được một phen cười như chưa bao giờ được cười .Lại những tiếng

cấu véo nhau chí choé , những tiếng đấm lưng , những khuôn mặt đỏ lên .

Tiếng ai đó cất lên sau cùng :

- Có câu : “Anh hùng ắt có anh hùng trị” - Quả là không sai !

Đến nước này thì Hùng “mèo” mới chịu hẳn , nó đến bên Thành Công rồi

Vừa cười vừa nói :

- Xin bái phục ! -Xin bái phục !
Đặt cái ly xuống bàn , Hùng “mèo” đi đến bên Thành Công rồi nói :
- Nói thì nói cho vui vậy thôi chứ mà còn cứ đi vào câu chữ chi tiết quá thì cũng còn khối chỗ chưa hợp lý . Nhiều khi cũng chỉ cần mang tính hình tượng thôi là đủ , người đọc ắt sẽ hiểu !
- Hình tượng nhưng cũng phải có lý , phải lô - gích thì mới được , chứ mà còn vô lý là không ổn !
- Thì đúng là như thế rồi !
Hùng “mèo” trả lời . Rồi nó vừa cười vừa hỏi lại Thành Công :
- Thế theo mày , hai câu cuối :
“ Chàng từ từ buông khăn tắm
Trắng phau phau trừ cái nốt ruồi ” .
À mà không : “Trắng phau phau trừ cái … hư ... hừ ” của mày ấy , liệu có hợp lý không ? Có lô - gích không ?
- Đương nhiên là hợp lý rồi chứ còn gì nữa ! - Thành Công trả lời mà không cần suy nghĩ .
- Ấy thế mà tao lại cho là vô lý đấy ! Thế mới hay chứ ! Mày có tin không nào ? - Hùng lên giọng thách thức .
- Mày lại luyên thuyên chứ chó gì ! Tao còn lạ gì nữa ! - Thành Công cười khẩy .
Chứng kiến màn đối thoại của hai đứa , cả bọn lại ồn ào lên . Thấy vậy Bích Ngọc liền lớn tiếng :
- Thôi nào ! Tất cả yên lặng xem Hùng “mèo” nó lý giải như thế nào ! Xem có lô - gích hay không hay lại “rượu vào lời ra ” nào !
Tất cả cùng đồng thanh hưởng ứng .

Hùng “mèo” thấy cả bọn háo hức thì lấy làm khoái chí. Chờ cho tất cả yên lặng , nó mới làm bộ trịnh trọng rồi lên tiếng :
- Chúng mày có thấy không ? Đây là đang tả một người đang bơi trên sông ! Ấy thế mà câu kết lại là “chàng … buông khăn tắm”. Vậy chẳng hoá ra người ta choàng khăn tắm trong khi bơi à ? Vô lý ! Vô lý quá !
- Thế mà cũng gọi là …. ! - Thành Công lên tiếng trước tiên :
- Ai mà chẳng biết đấy là câu mô tả phần kết thúc của sự việc , nghĩa là sau khi tắm xong . Chứ làm chó gì có ai lại choàng khăn tắm khi bơi bao giờ Chúng mày thấy tao nói có đúng không nào ?
- Đúng đấy ! Đúng đấy ! - Cả bọn nhao nhao tán thưởng .
Đợi cho tiếng ồn ào lắng xuống , Hùng mới thủng thẳng :
- Thế là tất cả chúng mày đều thừa nhận rồi nhé !
- Thừa nhận cái gì ?- Phương “bột ” vặn lại .
- Thì đấy ! Tất cả chúng mày đều thừa nhận việc xuất hiện của cái khăn tắm là phải ở giai đoạn cuối , sau khi tắm xong . Nhưng toàn bộ bài thơ là mô tả một người đang bơi trên sông cơ mà ! Nhớ nhé ! Là đang bơi trên sông đấy ! Không tin cứ bảo Khang “móm” nó đọc lại xem tao nói có đúng thế hay không Vậy thì cái khăn tắm xuất hiện ở đây có đúng lúc không ? Có hợp lý không ?
- Ừ …! Lý của mày thì được đấy , nhưng tình thì … tình thì … hơi yếu ! -
Thành Công gật gù ra vẻ tán đồng .
Những tiếng tranh cãi lại nổi lên ầm ầm , ồn ào như chợ vỡ .
Chợt Thành Công lên tiếng :
- Vậy nếu như tao vẫn muốn có cái khăn tắm trong đoạn ấy cơ thì theo mày phải sửa câu đó như thế nào cho hợp lý ?
Thành Công hỏi Hùng mà không dấu nổi sự đắc ý . Chẳng biết nó có đoán ra ý đồ gì của Hùng “mèo” hay không ?
- Thế là chịu rồi nhé ! - Hùng cười đắc thắng .
- Giờ thì sửa đi xem nào ! Sửa đi xem nào !
Mặc kệ cho mọi người thúc giục , Hùng ta vẫn ngồi nhâm nhi ly rượu , miệng thì tủm tỉm cười . Thấy vậy , Cường “cạo” mới lên tiếng :
- Cha này lại luyên thuyên đây mà !
- Thì tao biết ngay mà ! Nó chỉ bốc phét thế thôi . Chứ sửa thế chó nào được ! - Thành Công đắc ý phụ hoạ .
Như chỉ chờ có câu nói ấy của Thành Công , Hùng bấy giờ mới lên tiếng :
- Khó chó gì chuyện ấy . Vậy hãy nghe đây này !
Nói rồi Hùng bắt đầu đọc , giọng tỉnh bơ :
“ Chàng từ từ bơi vào bến
Ngó trước sau … vội bước … lên bờ ”.
Mới đọc tới đây đã thấy Thành Công cười rũ rượi :
- ối giời ! - Thế mà cũng gọi là sửa ! Thế cái khăn tắm của tao nó ở đâu hở Hùng ? Mà chúng mày có thấy không : Hành động gì mà kỳ quặc vậy ? Sao lại phải “ngó trước sau ” với lại “vội bước lên bờ ” như thế ? Hành vi xem ra không đàng hoàng chút nào cả ! Vứt ! Vứt !
- Thì đúng là như vậy mà lỵ ! - Hùng đáp .
Đến lúc này thì cả bọn đều ngớ ra trước câu trả lời của Hùng “mèo” .
Cường “cạo” lại lên tiếng :
- Tao biết ngay là thằng này nó bốc phét mà ! Sửa kiểu gì thế hả mày ?
- Thì tao đã đọc hết đâu mà Thành Công nó đã chặn họng !
- Vậy thì tiếp tục đi xem nào ! - Cả bọn lại nháo cả lên .
Hùng “mèo” càng khoái chí , nhưng nó cũng chẳng buồn đọc ngay khiến cả bọn càng thêm háo hức . Thế rồi nó cũng đọc lại , vẫn với cái giọng tỉnh bơ :
“ Chàng từ từ bơi vào bến .
Ngó trước sau … vội bước … lên bờ .
Bởi lúc nãy bơi dưới sông .
Vì … vội vàng … nước cuốn trôi mất rồi .
Giờ thì đành … che khăn tắm .
Dẫu biết bao … cặp mắt … đang nhìn …
Bởi lúc nãy bơi dưới sông .
Vì … vụng về … nước cuốn trôi mất rồi .
Giờ thì mặc cho ai … ngắm .
Nghĩ thế nên … chàng … phớt.… bơ … đời ” .

Khỏi phải nói lúc ấy cả bọn cười như thế nào . Cười đến chảy nước mắt , cười đến đau quặn bụng . Lại những tiếng đấm lưng thùm thụp , những khuôn mặt đỏ lên như bị ai phát , tiếng cấu véo nhau chí choé .
Quỳnh Chi từ nãy đến giờ mải nghe điện thoại ngoài ban công , nghe bập bõm câu được câu mất giờ mới thấy chạy vào hỏi :
- Thế nào rồi ? - Hùng “mèo” nó lý giải thế nào mà cười ghê thế ?
- Mất rồi ! - Nước cuốn trôi mất cả rồi ! - Cố gắng lắm Thành Công mới trả lời được Quỳnh Chi .
- Chết ! Trôi mất cái gì ? - Quỳnh Chi ngơ ngác .
- Theo như thằng Hùng thì lúc bơi trên sông … bị nước cuốn trôi mất rồi !
- Bậy ! Trôi làm sao được ! Còn cả tá người cơ mà !
Quỳnh Chi đáp mà cũng chưa hiểu ra sao .
- Dĩ nhiên là người vẫn còn ! Vẫn còn nguyên Quỳnh Chi ạ !...
- Thế có nghĩa là ….?...Nghĩa là … ?
- Là “Người đi … người ở lại ” ! à không...mà là “đồ đi người ở lại ” chứ còn nghĩa là sao nữa !
Thành Công trả lời , rồi lại ôm bụng cười , rồi lại thấy nó nhăn nhó , có lẽ nó đau bụng bởi … cười nhiều .
- Đồ quỷ sứ ạ ! Tao biết ngay mà …
Quỳnh Chi chỉ nói được có thế rồi cũng như cả bọn, nó lại cười , cười đến chẩy nước mắt .Cười đến nghiêng cả đất trời . Mãi sau nó mới nói được :
- Hai ông tướng này phải gọi là “Kẻ cắp gặp bà già ” mới đúng chứ không phải là “Anh hùng ắt có anh hùng trị ” như đứa nào lúc nãy nói đâu !
Còn Thành Công , nó đến bên Hùng “mèo” , vừa nhăn nhở cười , vừa làm điệu bộ cung kính :
- Đệ xin bái phục Đại ca ! Xin bái phục !
Tưởng thế là xong, ai ngờ nó còn cố quay về phía cả bọn, nói câu cuối cùng :
- Thôi ! Vấn đề này xin được kết thúc ở đây ! Mọi ý kiến thắc mắc hoặc chưa rõ xin được gửi về theo địa chỉ : www.hungmeo@.com hoặc theo số điện thoại đường dây nóng 0911….để được giải đáp thoả đáng. Xin cám ơn !

Rượu lại tiếp tục được rót ra đầy ắp các ly , bia lon lại thi nhau bật nắp ,các

cốc thuỷ tinh lại ngầu bọt , trào cả ra bàn . Không hề hấn gì , đã có khăn trải

bàn thấm hết không lo ướt sàn nhà . Cả bọn lại vừa ăn vừa cười đùa vui vẻ .

Nhưng cũng chỉ yên được một lúc .

** *

Chẳng biết Hùng “mèo” thì thào gì mà bọn con trai lại tỏ ra phấn khởi lắm

Âm nhạc lại nổi lên ầm ầm , bọn con trai cùng gào toáng lên bài “Đêm qua

em mơ gặp Bác Hồ” nhưng với lời …..cải biên chắc là của Hùng “mèo” sáng

tác bởi thấy nó chìa ra tờ giấy cho cả bọn nhìn :



Đêm qua anh mơ gặp Bích Đào .

Mơ hết rồi thấy tiếc làm sao .

Anh mơ ước hôn đôi má ấy.

Anh mong muốn nhìn em say đắm .

Ước Đào cười nói ….. em yêu anh .

Ước được cười nói …..anh yêu em”.

Hát xong cả bọn cùng cười như vỡ chợ . Nhìn quanh quất không thấy bóng ông chồng Bích Đào đâu , chắc cũng như mọi khi ăn xong là bỏ ra ngoài cho

cả bọn được tự nhiên . Thế là cánh đàn ông lại tiếp tục “mơ gặp Bích Đào” lần nữa cho … “đã”. Trống phách lại nổi lên ầm ầm , Bích Đào chẳng còn biết

nói gì hơn ngoài cười trừ .

Cả bọn đang “mơ”đến đoạn hay nhất “hôn đôi má ấy” thì bỗng cửa phòng

xịch mở , ông chồng Bích Đào xuất hiện , sừng sững giữa cửa với bộ mặt như chuẩn bị ….. “đâm lê”.

Tất cả ngơ ngác nhìn nhau , tiếng hát , tiếng trống phách im bặt .

Ông chồng Bích Đào lừ lừ tiến đến bên Khang “móm” bởi nó đứng gần cửa nhất . Nhìn trên bàn thấy có cái vỏ chai Label xanh , chồng Đào liền vớ lấy .

Bích Đào thấy vậy hoảng hốt kêu lên :

- Kìa anh ! Cũng chỉ là hát cho vui thôi mà chứ có gì đâu !

Cả bọn thì cứ đứng như trời trồng , không đứa nào nói được một câu .

Khang “móm” thì đứng đấy mà mồm cứ há hốc ra như thể muốn chứng

minh với mọi người rằng nó không hề …. “móm”, chẳng qua là mọi người

trêu như thế thôi .

Vẫn với cái vỏ chai lăm lăm trong tay , chồng Đào bước lên mấy bước hỏi :

- Sao nào ! - Ai mơ gặp Bích Đào đấy ?

- ấy chết ! …Không !....Chỉ là….. chỉ là … là anh em vui mồm hát tếu táo

vậy thôi chứ có gì đâu ! - Khang “móm” lắp bắp .

- Vậy bây giờ hát lại đi ! - Chồng Đào nói như ra lệnh .

- Bọn này cũng chỉ vô tình hát cho vui thôi chứ chẳng có ý gì đâu . Mong

anh thông cảm ! - Bích Ngọc cố lấy giọng nghiêm chỉnh thanh minh .

- Thì bây giờ hát lại đi ! - Chồng Đào nhắc lại giọng vẫn lạnh tanh .

Cả bọn lại ngơ ngác nhìn nhau , chẳng hiểu nên làm thế nào . Đến lém lỉnh

như Hùng “mèo” , Thành Công , nổi tiếng là tay chọc cười của lớp cũng chỉ

đứng im nói gì đến đứa khác . Mà suy cho cùng , còn bụng dạ đâu mà hát .

Bố đứa nào lại dám hát , lại dám … “ mơ ước hôn đôi má ấy” trước mặt ông

chồng Đào đang lăm lăm cái vỏ chai trong tay và bộ mặt “đâm lê” bây giờ ?

Thấy vậy , chồng Đào liền xẵng giọng bảo :

- Vậy thì đàn lên , tôi hát !

Lần này thì không chỉ một mình Khang “móm”….. há hốc mồm mà nhiều

đứa khác cũng muốn chứng minh rằng mình không …. “móm” . Chẳng hiểu

ông chồng Đào định làm gì ?

- Dạ ! Đệm … đệm đàn ! Bài…bài….bài gì ạ ! - Khang lắp bắp .

- Vẫn bài ấy ! - “Em mơ gặp Bác Hồ” !

- Dạ ! Em mơ gặp ….Bích Hồ.. ! ấy không phải …gặp …gặp Bác Hồ !

Hùng “mèo” vội vàng lấp liếm :

- Anh thông cảm , thằng ấy nó hay nói lắp lắm . Vì thế mà cả lớp mới gọi

nó là Khang “móm” chứ thực ra răng nó vẫn nguyên đấy ạ !

- Đủ cả 36 cái ? - Chồng Đào hỏi Khang .

- Dạ ! Ba muơi sáu cái ! Một cái nữa muốn mọc mà hết mất chỗ ạ !

- Bây giờ thì đàn đi ! - “Em mơ gặp Bác Hồ” !

- Dạ ! Đệm đàn ! “Em đi gặp Bác Hồ” !

- Không phải “Em đi gặp Bác Hồ” mà là “Em mơ gặp Bác Hồ” ! Nhớ chưa

- Chồng Đào cắt ngang .

- Đúng ạ ! “Em mơ gặp Bác Hồ” !

Nói rồi Khang “móm” quay sang phía Phương “bột” :

- Nào ! Bắt…bắt đầu…. bắt đầu đi ông ơi !

Cây Măngđolyn lại hoà tấu cùng cây ghi ta gỗ bài “Đêm qua em mơ gặp

Bác Hồ”của nhạc sỹ Phạm Tuyên .

Vẫn với cái vỏ chai lăm lăm trong tay , ông chồng Bích Đào vừa dứ dứ về

phía bọn con trai , vừa hát theo giai điệu bài hát :

Đêm qua ai mơ gặp Bích Đào ?

Nếu có giỏi bước đến ….gặp …tao .

Tao tha đánh nhưng cho ….cái tát .

Tao tha đánh và ….tha không tát .

Nếu thật lòng nói …. “em xin anh”.

Nếu thật lòng nói ….. “em… xin… anh”.

Một chút ngỡ ngàng thế rồi tiếng cười vỡ ra như muốn nổ tung cả căn

phòng mà người đầu tiên phá tan cái giây phút ngỡ ngàng ấy lại chính là ông chồng Bích Đào .

- Tuyệt ! Tuyệt vời ! Trên cả tuyệt vời ! -Tiếng ai đó lẫn trong tiếng cười .



- Chỉ được cái đùa dai đùa dại ! - Bích Đào vừa nguýt yêu chồng vừa nói .

Chờ cho tiếng cười tạm lắng xuống , chồng Đào nói :

- Xin lỗi các bạn vì sự bất nhã này . Thấy các bạn vui quá , máu nghệ sỹ nổi

lên , thế là cũng liều thử một lần xem sao . Ai ngờ ….

- Ai ngờ còn hơn cả tuyệt vời phải không ? - Huyền “béo” cướp lời .

- May mà không có mặt Kim Anh , chứ người yếu tim như nó hôm nay

chưa biết chừng phải gọi cấp cứu 115 khẩn cấp cũng nên .

Thành Công thì chạy đến ôm chầm lấy ông chồng Bích Đào lắc lấy lắc để:

- Gớm ! Làm bọn này “ca - mơ - run” quá , cứ y như thật ấy . - Nói rồi nó

rót một ly “Red” đưa cho chồng Đào rồi nói tiếp :

- Bây giờ ông anh phải làm một ly mới được . Cấm có từ chối !

- Uống thì uống ! Sợ gì mà không uống !

Thấy vậy , Thành Công liền hô cả bọn :

- Nào anh em ơi ! Tất cả cùng nâng cốc nào !

Rượu , bia lại được rót ra , tất cả cùng nâng cốc . Thôn “nặng” hô to :

- Một ….Hai ….Ba…..Dô…..ô….

- Dô….dô…..dô….ô….ô….! - Cả bọn cùng hoà theo .

Vừa đặt cái ly xuống bàn , Dư Loan đã nói ngay :

- Bây giờ đề nghị vợ chồng Bích Đào song ca một bài cho cả lớp thưởng

thức nào !

- Câu nói hay nhất trong ngày hôm nay! - Hoan hô Dư Loan ! -Thành Công

gào toáng lên .

- Đúng đấy ! Đúng đấy ! - Cả bọn cùng đồng loạt hưởng ứng .

Ngay lập tức , Thành Công với cái MIC trên tay , nó bắt chước điệu bộ của

một MC trịnh trọng nói :

- Tiếp nối chương trình , mời quý vị thưởng thức giọng hát của cặp song ca

Trương Tuấn - Bích Đào với bài hát có tựa đề …..hai …..chấm …!

Rồi nó dúi ngay chiếc MIC vào tay Bích Đào , miệng cười nhăn nhở .

Bích Đào không biết làm thế nào đành cầm lấy chiếc MIC . Mấy đứa con

gái thì xúm vào kéo ông chồng Bích Đào cho lại gần với bà xã . Sau một phút trấn tĩnh , chồng Đào mới nói sau khi đã cầm lấy chiếc MIC từ tay vợ :

- Hát thì quả thật bọn này không biết hát . Tuy nhiên cũng xin có mấy câu

thơ gọi là “cây nhà lá vườn” tặng cả lớp thế này : - Nói thế nhưng cũng phải

đến gần một phút sau , chồng Đào mới có thể đọc được , có lẽ vì xúc động .

Ước gì trở lại ngày xưa .

Ước gì trở lại tuổi thơ học trò .

Ước gì lại gặp Thầy , Cô .

Người cho ta những ước mơ cuộc đời .

Để lại được hát , được chơi .

Để lại nghe tiếng ve…. nơi sân trường .

7D - Dịch Vọng thân thương .

Mái trường xưa…. mái trường xưa ….mái trường .

7D - Dịch Vọng thân thương .....!

Không khí trong phòng như lắng xuống , không một tiếng vỗ tay , không có câu nói nào của ai cất lên , tất cả như chết lặng . Tất cả như đang trở về quá khứ với mái trường xưa cùng bao kỷ niệm thân thương của tuổi học trò. Nó gần đấy mà cũng xa đấy . Nó thực thực , hư hư . Câu thơ mộc mạc quá ,giản dị quá , da diết làm sao khiến đứa nào cũng cảm thấy nao nao .

Mãi sau mới thấy Dư Loan lên tiếng :

- Kìa ! Các bạn ơi ! Vỗ tay lên chứ ! Vỗ tay nào ! Sao lại im lặng thế ?

Lần đầu tiên trong buổi họp lớp hôm nay , câu “các bạn” được cất lên thay cho từ “mày”, “tao” mà cả bọn vẫn dùng . Nghe nó ấm áp quá , gần gũi ,thân thương quá . Ôi ! “Các bạn”, cái từ khiến con người ta nhớ lại bao kỷ niệm tuổi ấu thơ , bởi cũng chỉ ở tuổi học trò người ta mới hay dùng ngôn từ ấy . Tuổi học trò , cái tuổi đẹp nhất , trong sáng , hồn nhiên nhất của mỗi con người không bao giờ quay trở lại .

** *

Thôn “nặng” lại thay mặt cả bọn nói mấy câu “giã biệt”với gia chủ .Cả bọn bịn dịn chia tay nhau . Những lời chúc , những câu nhắn gửi , hẹn hò líu ríu trong đêm. Những cái ôm hôn thắm thiết ,những cái bắt tay thật chặt mãi không muốn rời ra , có cả những giọt nước mắt . Biết làm thế nào được ! Đời là vậy.


Chẳng biết đã là mấy giờ rồi . Chỉ thấy thấp thoáng ngoài đường Nguyễn

Chí Thanh bóng mấy người có lẽ là đi tập thể dục sớm buổi sáng.

Mà biết đâu họ cũng vừa tan một buổi họp lớp về cũng nên .

Hà Nội - tháng 6 năm 2010


Chủ Nhật, 22 tháng 8, 2010

Thứ Hai, 5 tháng 7, 2010

Gặp các bạn 7D ở Sài Gòn

Hè này mình về thăm quê ở Phan Thiết. Khi quay trở lại Sài Gòn để ra Hà Nội mình gặp các bạn 7D sống ở Sài Gòn. Hôm đó tiếc là Tỳ bận nên mình chưa được gặp bạn. Các bạn Đoàn Công, Thôn, Đình Chiến và Hiệp mình đã gặp còn Xuân Hòa kể từ khi chia tay 7D bây giờ mình mới gặp lại Cảm giác Xuân Hòa không thay đổi sau hơn 40 năm nên mình nhận ra Xuân Hòa ngay nhưng cũng có thể vì Thôn báo trước với mình nên khi đến quán Mũi Né mình không ngỡ ngàng. Đoàn Công thì không nhận ra mặc dù tụi mình khi nói chuyện có nhắc đến XH rồi. Mình vẫn nhớ XH có nước da trắng và nhìn bạn hiền hiền như con gái. Mình nói nhận xét của mình về XH với Đoàn Công nên khi nhìn trên bàn có hai cốc nước Lavie ĐC nhớ ra XH ngay. Hiệp kể chuyện thật như đùa ấy. Hiệp bảo đi nhậu cùng Xuân Hòa lâu rồi và nhận ra cùng học 7D, nhưng cứ sáng tỉnh dậy lại quên mất. mãi đến khi ra Hà Nội dự gặp mặt 1000 năm Thăng Long các bạn nhắc đến Xuân Hòa thì Hiệp mới sực nhớ ra và điện thoại cho các bạn nói chuyện với Xuân Hòa. Và thế là tớ mới có dịp được gặp lại Xuân Hòa đấy. Dự cùng tụi mình có vợ và con trai của Thôn-mình cứ quen miệng gọi bằng anh Hai làm cho Thanh Hiền lại tưởng họ hàng nhà mình. Tụi mình vừa ăn vừa nói chuyện vui vẻ. Vui nhất là Đình Chiến-quán ăn Mũi Né ở đối diện nhà Chiến và cũng do Chiến chọn nhưng lại quên mất và đến sau cùng với lý do ngồi Hội đồng chấm thi cả ngày nên đi đánh bóng bàn xả hơi quên mất. Tụi mình đùa bảo bệnh của các giáo sư. Đoàn Công thì khoái nhất là ngoài Hà Nội lúc nào họp lớp cũng Dương suy còn trong Sài Gòn thì Dương thịnh Âm suy. Thôn phát hiện ra là làm gì có Âm mà suy nên gọi lại là Âm tịt, tụi mình lại được bữa cười vui. Mình bảo Quỳnh Chi rất hay vào Sài Gòn dạy học và thăm bố mẹ nên cho QC nhập hội trong này cho khỏi Âm tịt. Đoàn Công gọi điện thoại cho QC rồi chuyển cho XH và mình nói chuyện vui vẻ. Sau đó Đoàn Công còn gọi cho cả Khang Hà ở Bangkok nhưng chắc Khang Hà đang chơi tenis nên không nghe. Các bạn trong Nam định hỏi xem bao giờ Khang Hà về Sài Gòn để offline đấy. Ngồi nói chuyện mới biết các bạn trong Nam tuy không tham dự được tất cả các cuộc gặp mặt ở Hà Nội nhưng đều theo dõi rất sát từng cuộc gặp mặt tại Hà Nội trên blog kể cả Xuân Hòa nữa đấy. Tiếc là bạn lại không lên tiếng cho chúng mình biết.





Chia tay nhau chúng mình ghé thăm gia đình Chiến gặp vợ và con gái Chiến. Ấn tượng nhất là mấy bức vẽ của cô con gái Chiến treo trên tường mình có chụp toa tàu có hình của cả gia đình Chiến rất dễ thương.
Trước khi chia tay tụi mình chụp ảnh trước nhà Chiến với vợ của Thôn và vợ Chiến, mình còn đùa bảo chụp để đố các bạn xem có nhận ra các bạn nữ 7D không đấy Cuộc gặp mặt thật vui vẻ, mình còn đùa bảo may cháu nội của mình chưa lớn để đi theo chứ không về nhà chắc nó sẽ phê bình bà nội hư quá cứ "mày tao" suốt.


Thứ Hai, 7 tháng 6, 2010

7D Đại cáo

Tác giả: Hứa Nam Sơn

Từng nghe:

Việc đàn hát cốt ở yên tai

Chuyện ăn uống trước lo đau bụng

Như lớp 7D ta từ trước

Vốn hay đàn đúm từ xưa

Nay

Núi sông bờ cõi đã chia

Mỗi đứa một phương sinh cơ lạc nghiệp

Từ Việt, Phương, Khang, Nghĩa, Cường, Thôn, suốt ngày nghịch ngợm

Đến Chi, Loan, Hà, Nga, Đào, K.Anh, te tái quanh năm

Tuy mồm mép có lúc khác nhau

Song tình nghĩa thời nào cũng có....

Nay lại nghe:

Bọn 7D hò hét gặp nhau

Đàn với sáo, lại còn ăn với uống!!!

Cửa Hàm tử nhạc vừa réo rắt

Sông Bạch Đằng đã nức bánh với cơm

Việc xưa xem xét,

Chứng cứ còn ghi...

Còn ta đây:

Núi Gellert dấy nghĩa

Chốn Budapest nương mình

Nghĩ bọn 7D đàn hát mà ngứa ngáy chân tay

Xem bọn 7D ăn uống mà ruột gan sôi sùng sục

Đau lòng nhức óc, chốc đà mười mấy năm trời

Cắt cây nhổ cỏ, há phải một hai sớm tối....

Than ôi, 7D!

Mỗi thằng một cỗ nhung y chiến thắng,

Ai ai cũng oanh liệt ngàn năm

Miễn là: Bốn phương biển cả thanh bình,

Mỗi năm vài lần đàn đúm

Vậy:

Xa gần bá cáo,

Ai nấy đều hay.

* Chúc tất cả gặp nhau vui vẻ

Thân, HNS







Gặp gỡ nhân 1000 năm Thăng Long


Ngày 5-6-2010 lớp mình đã tổ chức họp mặt nhân kỷ niệm 1000 năm Thăng Long. Rất tiếc là bạn Doãn Minh Khôi, Kiến Thiết và Trung Nghĩa đi công tác nên không đến tham dự được. Kim Anh vì lý do sức khỏe cũng không đến dự còn Hoàng Phương lớp trưởng thì không liên lạc được. Chúng mình cũng tụ tập được 19 bạn, lần đầu tiên Dương thịnh âm suy đấy. Hiền và Thành Công đến sớm nhất, sau đấy là Bích Ngọc rồi mình. Đào vẫn còn mệt sau hai trận ốm liên tiếp nhưng rất nhiệt tình nhận tổ chức tại nhà cho các bạn đỡ phải tìm nhà mặc dù bạn Huyền cũng sẵn sàng mời mọi người đến nhà mình. Đến 18h thì Hai Lúa đột nhiên xuất hiện làm tụi mình rất bất ngờ và rất vui. Ai cũng hỏi Quỳnh Chi đâu. Sau đó là bạn Huyền, Thanh, Hòa Đại Mỗ rồi Hùng mèo, Khang Hà. Quỳnh Chi lễ mễ bưng thùng hoa quả mang từ Cần Thơ ra và bảo đây là "Hai lúa". Cả bọn được bữa cười ran, sau đó tụi mình bắt Quỳnh Chi diễn bế Lúa đấy. Hiệp Be xuất hiện và lại được bữa nhăn trán cố nhớ ra xem bạn là ai. Ai cũng vui vì thêm một chú lùn nữa nhất là bạn lại từ Sài Gòn bay ra gặp mặt lớp mình. Hồng Phương đúng yêu cầu của Khang mang đàn và ampli đến, chỉ tiếc là chị họ của Hồng Phương lại không đến dự theo lời mời của chị em 7D. Cường, Trần Dũng, Ái Việt và Cấn Lân cũng lần lượt đến dự. Lần này Đào mệt nên Bích Ngọc đảm nhận món bún bò còn mình món bánh gối. Thành Công mang hai món của nhà hàng bạn đến (ức ngỗng hun khói và chả ốc). Tụi mình mỗi đứa làm hết tô bún bò Bích Ngọc làm no nê, sau đó ngồi nói chuyện nhâm nhi mấy món. Khi ăn uống đã no say, Hùng mèo phát biểu ý kiến cảm ơn chị em 7D đã nhiệt tình tổ chức cuộc gặp mặt của lớp và có món quà gửi tăng chị em. Đây là hình ảnh anh em đang biểu diễn quà tặng của Hùng mèo cho chị em.



Bài hát Hùng Mèo làm tặng chị em 7D và anh em biểu diễn

Đêm qua ta mơ gặp chị em lớp mình
Khi xa chồng trông đến là xinh
Xinh như thế ai không xin chết
Tươi như thế ai không muốn hát
Hát bài chị em lớp ta muôn năm
Hát bài chị em lớp ta muôn năm

Chúng mình được bữa cười no và bất ngờ với trò vui của Hùng mèo. Sau đó Khang đọc bài Đại cáo 7D của Hứa Gậy Gộc gửi cho cả lớp nghe, mọi người nghe chăm chú và cười vui vẻ. Tiếc là mải quay videoclip nên không có cái ảnh chụp nào cả. Nam Sơn chờ xem videoclips nhé!

Khang còn đọc một bài thơ của ông cậu rất hay, chờ bạn gửi mail cho cả nhà đọc sau nhé cũng có videoclip đấy. Nghe bài thơ đó xong hội U50 có lẽ phải suy nghĩ đặt lại tên mất.

Sau đó vì đã muộn nên một số bạn ra về, chỉ còn lại mấy đứa tụi mình ngồi lại nghe Khang và Hồng Phương biểu diễn. Lần dầu tiên, Trần Dũng, Hiệp và Lân mới được nghe hát, các bạn cứ khen mãi giọng hát của Khang và Hồng Phương. Tụi mình nghe đến 12h đêm thì kết thúc bằng bài hát Dịch Vọng, chia tay nhau nhưng đúng là lưu luyến thật. Tụi mình còn nán chụp thêm ảnh trước cửa nhà Đào. Một cuộc gặp mặt thật vui vẻ, đầy ấn tượng vì lớp mình lại có thêm Hiệp Be, Cấn Lân và Trần Dũng tham gia. Mong rằng các cuộc gặp mặt lớp mình sau này ngày càng đông vui hơn.






Thứ Tư, 26 tháng 5, 2010

Thích mãi tuổi thơ



Tôi cứ thích nhận mình giỏi toán để nhớ mãi cái thời thích ơi là thích ấy. Có Thầy Lân dạy Toán lý nhiệt tình hết ý.Thầy Nhân nhà phố Huế dậy Văn hay hết xẩy và chữ viết thật bay bướm. Bốn bẩy đứa chúng tôi tạm chia Toán - Văn theo ý lãnh đạo sở ban nghành...đại loại thế nhưng thực ra Thầy Lân quí tất, có khi thay qúi các bạn lớp văn còn nhỉnh hơn hay sao ấy chắc là vì các bạn ấy có vẻ thuỳ mị hơn tức là ít quậy phá hơn lại thêm một chút yếu toán vì giỏi văn hết sức mất rồi.Còn Thầy Nhân lại khoái bọn Toán hơn vì hình như bọn Toán nhận thức nhanh hơn thì phải, văn nghị luận bắt đầu thôi mơ mộng, ít phần miêu tả, cần lôgic một chút nên có vẻ như thế.Tóm lai mặc các sở ban ngành...đại loại thế. Hai thầy đã cố thương yêu dạy dỗ bọn tôi như không hề có sự phân biệt Văn -Toán gì sất. Vì thế chúng tôi sướng ơi là sướng. Toàn những đứa đặc biệt, đã được tuyển chọn một cánh đặc biệt từ khắp trốn về đây ( Dịch vọng Từ liêm) lại rơi ngay vào tình thương yêu của hai ông thầy đặc biệt giỏi, chắc là ngấm ngầm không theo lãnh đạo tuyệt đối đâu nên bọn tôi 47 đứa ( 30 Toán, 17 Văn ) trẻ đặc biệt đang độ tuổi teen mới được đặc biệt ưu tiên vô tư phát triển sự đặc biệt bẩm sinh không méo mó cho tới tận ngày nay. Xin ngàn lần cám ơn sự may mắn đã ban cho những đứa trẻ đặc biệt chúng tôi Thầy Lân và Thầy Nhân, hai nhà sư phạm đặc biệt đúng là sinh ra để chăm chút những trò nhỏ đặc biệt . Sau này dù mỗi đứa một ngành nghề, mỗi cuộc đời một cuộc sống chúng tôi vẫn đang quây quần bên nhau trong thân thuơng đầm ấm. Muốn chiêm ngưỡng sự đầm ấm này xin cứ click vào liên kết này http://7d-dichvong.blogspot.com/ .
Sự sư hồi tưởng đã đang tái hiện Hà nội những năm "sơ tán ", cứ quen gọi thế về những năm chiến tranh, vào giai đoạn quân đội Mỹ đã đang dùng máy bay oanh tạc mặt trận miền Bắc Việt nam nên tạm thời người Hà nội đi sơ tán về các vùng quê, ra ngoại thành...Năm học 1968 -1969 là một năm đặc biệt với Thầy Hoàng Lân, Thầy Nhân và tất nhiên cùng cả 47 đứa chúng tôi, những học sinh đặc biệt nhất miền Bắc Việt nam. Tôi đang muốn từng trang, từng trang về từng đứa còn về Hai Thầy xin cứ
vào http://7d-dichvong.blogspot.com/ . sẽ tìm thấy những bài viết và hình ảnh về Hai Thầy .


Tất cả chúng tôi đều đặc biệt hiền và trong sáng đến tận bây giờ.
Để sự vô tư là mãi mãi với nhau trong một 7D đặc biệt tôi sẽ cố gắng một cách đặc bịệt để bắt đầu và kéo dài ký ức.
Có lẽ đứa đầu tiên sẽ là đứa có tên bắt đầu bằng chữ A thế là vô tư nhất, chúng nó ( những đứa còn lại) có thắc mắc về thiên vị xin mời lên thiên đường mà kiện vì ở dười này tất cả những ai xem danh sách lớp 7D hoặc không xem cũng vậy sẽ buộc phải công nhận Kim Anh là Đại tướng, với 7D thì đây là ký ức còn với không 7D thì làm gì có cái tên nào vượt lên trên được chữ A trong Alphabet...về vấn đề này tôi quyết định thế, còn tiếp theo thế nào tốt nhất tôi sẽ công bố trước các liền anh - chị 7D
... Hôm nọ theo thông báo của DưLoan qua mạng thì Kim Anh- Đại tướng sẽ đến dự buổi gặp mặt đầu năm tại nhà Đào dự định vào 18:30 ngày 8-1-20210... sau đó cũng vẫn DL thông báo lại: Đại tướng sốt nên sẽ không...chút thoáng buồn, lo ngại về sức khỏe cuả Đại tướng, thật sự rất khó nói trước về một trái tim mang bệnh; có vẻ như, tốt nhất là để ĐT yên tĩnh thậm chí thăm hỏi cũng hạn chế ... chẳng ai muốn đề cặp nhiều tới chuyện không vui vẻ và hôm đó đã diễn ra vui vẻ với từng ấy nụ cười 7D rõ là vui như TẾT: Khang,Phương đàn Nghĩa hát,Cường và các bạn khác hò theo... Quỳnh Chi mang tới cả một quyển lời các bài hát Anh Nga Pháp Việt thế là liên miên ...Trịnh công Sơn,Cachiusa đủ cả...
Cuối buổi là ý tưởng Hùng mèo về Thánh mẫu ...Một dãy những cái đầu đầy chất xám trên thân thể đấng mày râu đang cúi gằm chết khiếp, vẻ ăn năn trước sự chăm chiều của "Thánh mẫu" 7D thế mà thật đặc biệt như một nốt nhạc lạ ! Hùng mèo nhanh quá nên ta cũng phác vội thế này kể như có phụ họa thêm vui !
Các hình ảnh thật về buổi gặp mặt đầu năm 2010 của các trò 7D đã được ghi lại bằng những chiếc máy ảnh kỹ thuật số của Ngọc, Dư Loan, Khang - Hà và chắc chắn đã được Nghĩa biên tập lưu giữ và bảo tồn tại http://7d-dichvong.blogspot.com./
Hôm nọ gặp mặt vui rồii cảm súc trào dâng,Hồng Phương lại hỏi han ân cần quá nên bỗng dưng thấy lại rõ mồn một và đã kể lại ký ức về Qùynh Chi hồi cùng học lớp 6C (ngã gãy tay,vẽ nhãn vở) - Hồi đó Cô Phi Phượng dậy tóan làm chủ nhiệm,Phùng cận làm lớp trưởng, phần lớn bạn bè là dân làng Vòong. Dân sơ tán có tướng ông,tướng bà, Ankèn Thọ Giản, An béo, Thoa Đinh Tiên Hòang, Phùng hàng cháo,Quỳnh Chi, ...
Hôm nay Dư Loan lại thông báo sẽ đi thăm Đại tướng,đã có Qùynh Chi sẵn sàng chờ alô.Chưa một lần tới đó nhưng bây giờ chưa chắc chắn gì được sất cả...
Lâu lâu rồi mới laị viết ở đây...thời gian qua bao sự việc cũng qua đi: chợt gặp Bich Ngọc trên phố H.bông,hôm đi mua vừng cho chị tình cờ biết mẹ vợ Hùng mèo qua đời,vội báo Dưloan..7D vẫn thế ( ofline) hôm viếng ở Phùng hưng gặp Nghĩa,Đào ,Loan,Hồng Phương..Bị đói rồi chảy máu tái phát. Bất động, tự tiêm tại chỗ Dal khoảng 1/2 tháng .. Anh gọi về quê,việc làng ko hợp,lộn ra Hà nội ngay ( phóng 60 cây số đi-về sau mất máu nên mệt.Tim đập loạn tuy nhiên chưa sao, chưa đi đên Nhâm354 kiểm tra như định bụng được)
Nhà văn bây giờ hèn thật (cứ coi như Ái việt là nhà văn). Cánh nhà văn thời bao cấp tuy có buộc phải viết theo chỉ đạo của cánh không nhà văn đi chăng nữa thì cũng chưa đến mức phải thăm dò ý kiến bạn đọc trước. Hồng Phương giục viết đi và khen ý tưởng hay chắc là đã sốt ruột bởi thấy nhà văn nay cứ nói mãi dò mãi mà chửa viết dòng nào. Mà cũng là bạn tuổi thơ chọc nhau tí cho vui thôi chứ có gì căng thăng đáng lo ngại đến nghiêm túc đâu: ai viết đến đâu thì viết, nhớ gì viết đấy, cảm xúc lúc nào cứ để ào ra lúc đó. Bà con đọc thấy hay, thấy sướng thì đọc mãi, thấy chối chỉ việc tự thôi đọc có sao đâu. Viết chân thành mãi thành ra chân chính
Hôm nay off line thấy Dư Loan nhắc vào 103 lấy toa thuốc số 12 chợt nhớ ngày còn là sinh viên đi thực tập lâm sàng ở đó, những trò ngich ngợm thờ i trai trẻ cứ trực tràn về... Thôi được, để ít bữa khỏe hơn sẽ về đó thăm lại cho đỡ nhớ.
Ngay bây giờ đang nhớ:
Về 7D
Vượt trên cả tiền tài danh vọng
Lướt nhanh qua tình ái đắm say
Về gặp vui ngập tràn tình bạn
7D thời thơ ấu của chúng mình.

The mails have writen to send to 7D
Có một lần of fline to send một lời 'kêu cứu" to 7D. Đó là đợt sau cái đận lâm trọng bệnh đành chấp nhận sự chăm sóc cùng huyết thống hay còn có thể gọi không bạn bè (vì không thể 1lúc có cả hai được) cũng đồng nghĩa là ở nhà vì phải chăng vẫn thường ở nhà nhờ cha mẹ anh chị em, ra đường nhờ bạn bè đấy ư, thế nên khi yếu đến mức phải nhờ tới huyết thống thì quả là phải ở nhà thật. Buồn và nhớ bạn bè muốn khóc.Lại còn cái cảnh nhà quê nữa chứ ( nhà quê chứ không phải về quê). Chỉ muốn lao ngay ra Hà nội hiềm nỗi chưa thuận từ ăn ở đến các sinh hoạt cá nhân tối thiểu chưa biết kịp thu xếp thế nào cho phải nhẽ. Thế là coi như đã ra đường bèn nhờ bạn bè xem sao... thế là the fist mail of this:
Kêu cứu
"7D ơi, Chỉ có 1 cách duy nhất để tớ thoát khỏi sự bị quản thúc tại quê nhà bởi gia đình đó là có 1 việc làm (bất kỳ) thu nhập 2 triệu/tháng tại Hà nội ... ai đó tư vấn giúp. Thèm lại được sinh hoạt thường xuyên tại Hà nội quá rồi ! Thân Cuonghr "

... ít ngày sau oflinne thấy có mail :

"Cường ơi, sao lại bị quản thúc ở quê?Tớ thì nghĩ tuổi tụi mình được hưởng không khí trong lành của quê hương và được ăn đồ "đặc sản" của quê là nhất đấyQuê tớ xa quá nên mỗi năm chỉ về được 2 tuần nhưng mỗi lần về là khỏe ra rất nhiều Cường à.Không biết đã bạn nào giúp cậu chưa nhưng tớ cứ mạo muội nói ra mấy điều suy nghĩ của tớ nhé. Cậu học y rồi nên chắc ko lạ, tuổi tụi mình (các cậu đàn ông chậm hơn chút so với tụi tớ thôi không loại trừ có khi lại còn sớm hơn) sức khỏe bắt đầu có vấn đề, cũng bắt đầu có những biểu hiện giảm sút về trí nhớ mặc dù để thừa nhận thì rất khó. Cho nên tớ nghĩ cậu nên dùng kiến thức y của mình giúp cho bà con hàng xóm, việc làm đó có ích và lâu dần chuyện kiếm tiền sẽ ko xa đâu. Tớ có cô bạn cùng làm (học trung cấp y ra) khi về hưu rất buồn tớ cũng khuyên như vậy và bây giờ cô ấy chữa bệnh cho cả làng ban đầu là giúp đỡ chỉ lấy tiền thuốc sau dần họ trả tền nên cũng có thu nhập lai giúp được bà con hàng xóm nên cũng vui. Chắc Cường vẫn nhớ những bài học chữa bỏng nổi tiếng của trường quân y chứ, áp dụng bài đó chữa trong làng chắc k hết việc đâu, nghề y vui vì giúp được nhiều người đừng bỏ nghề Cường ạ.Mong Cường vui nhé!Thân, Duloan "

Còn cả mail của Q.chi nữa:

"Đúng là một lời khuyên chân tình và hữu ích, chỉ không biết Cường có thích làm việc hay không thôi.
Loan ơi, tớ cũng sắp về hưu rồi, Loan cho tớ một lời khuyên đi nào, tín nhiệm Loan quá. Hay là Loan lại khuyên là ‘bọn mình nên đàn đúm” thì hay quá"

Và đã :

Cảm ơn Loan,Quỳnh Chi là những người đầu tiên đã thấy tiếng" kêu cứu" của tớ.

Đúng là, thỉnh thoảng về quê thì thích thật chứ còn ở hẳn nhà quê thì ngược lại.

Nếu ở quê (hẳn) tớ chẳng phải lo gì chuyện thu nhập cả, những người quản thúc tớ đi mà lo( vì tớ là ông út mà).Chính vì chưa tự lo được chuyện thu nhập ổn định tại HN nên thỉnh thoảng tớ lại bị những người quản thúc chộp được, thường là vào những lúc lâm trọng bệnh không tự lo toàn bộ chuyện cứu chữa được và tất nhiên mất khả năng trốn thoát. Đành chấp nhận cứ mặc những người quản thúc sắp xếp tạm thời vậy, mà phải thừa nhận dạo này ( tuổi này) hay lâm trọng bệnh thật... Sự thể là như vậy.

Dù sao mình cũng sinh ra và lớn lên ở Hà nội. Hình như về già ai cũng hay nhớ lại tuổi thơ. Tuổi thơ tớ gắn với những trưa hè trốn ngủ truồn ra đường chơi bi đánh đáo với lũ con nhà bình dân ít học và hình như chẳng bao giờ bị bắt ngủ trưa.Buổi trưa truồn thoát ra đường là thấy ngay chúng nó, cứ như là bọn thường trực vỉa hè ấy...sau này lớn lên mới hiểu vì nhà chúng nó có ra nhà đâu, với chúng đúng là vỉa hè lát gạch ximăng kiểu Pháp chơi bi đập,chơi xèng đi thủ, hầm quay hột chám xuống cống cái,vẽ gạch non xuống mặt vỉa hè,chơi ô ăn quan, chơi lò cò tầu bay được quả là tiện nghi hơn...
Tớ nhớ tiếng leng keng tầu sớm khuya từ trước khi có lời ca này vì cậu biết không? Khi đội trưởng Khang thíc phóng xe từ cuối lên đầu và chậm dần từ đầu đoàn xe tan lớp xuống cuối để hứng lên lại phóng lên đầu...còn Thành công thích đi xe không đ thỉnh thoảng lại vặn ngược ghi đông trong khi xe vẫn đi bình thường cứ như làm xiếc, cái đoạn thuận lợi nhất cho hai tướng thi triển là từ lò lợn đến bãi tha ma tầu tránh Giảng võ cũng là đoạn tớ thích từ trên tầu điện ngắm xem đoàn xe đạp 7D nhất: đầu tiên là song song rồi tụt dần lại sau rồi lại chợt thấy Khang hay Công hặc ai đó song song với tầu. Xe điện từ từ vào bến tránh còn các bạn đi trước xa dần tiến về Kem Kim mã, có lẽ vậy...

Sơ sơ như vậy mong Loan và 7D hiểu mình nhiều hơn
Dạo này mình ít có dịp trên mạng cũng là tại nhà quê đấy
Thật sự nhớ và chỉ thấy được sống khi đang ở Hà nội thân yêu đầy kỉ niệm êm đềm của thời thơ ấu.

Thân
Cuonghr

May 18 2010
Hôm nay qua lớp( offline) thấy Hùng mèo mong muốn năm nay tụ họp 7D sớm hơn mọi năm xuất phát ý định liên quan tới 1000 năm thăng long.
Dư Loan thêm mong muốn nhân dịp Khang Hà, Thu nga, Nam Sơn về VN thì vui quá. Mong sao các bạn ở xa như Sơn , Nga thu xếp kịp đúng dịp, khang Hà không bị vụ Áo đỏ, áo màu khác làm ảnh hưởng nhiều... cũng về hợp lúc. Có lẽ mọi người ai cũng mong được như vậy. Không biết sức khỏe của Kim Anh dịp đó thế nào?! Mà cả Đào nữa, ra sao rồi sau đợt ốm mà Loan đã thông báo nhỉ?! Khỉ quá, đúng lúc chính mình cũng sk lởm khởm nên không đi thăm ai trực tiếp được. Lại còn long tong mất điện thoại cũ. Bây giờ cần lục tìm lại the numberphones trong danh sách 7D ngay kẻo khi cần lại chậm for mình for các bạn.
May 19 2010
Đến lớp thì thấy Hai lúa đòi sớm tin chính thức để còn lo bán thóc cho kịp chuyến đò. Hà -Khang thì thông báo trong năm nay chắc về đầu tháng sáu.
Dư Loan mới thông báo chị em sẽ đi thăm Bố mẹ Thu Nga vừa tái khám từ Singgapo lại chuyển nhà nữa rồi nhân dịp bàn thêm về tụ họp 7D năm nay
Cái vụ dạ dày gây mất máu nhiều quá đến nay vẫn lủng củng chưa yên, không biết tới hôm đó thế nào: có chịu hợp được với vụ 7D, hy vọng sớm yên vui cho xứng:
of
http://7d-dichvong.blogspot.com./

may272010

Bao nhiêu lần họp lớp, bao nhiêu lớp họp rồi tan, rồi thất lạc vì giảm dần hào hứng. 7D đặc biệt gần như ngày nào cũng gặp vì có lẽ:

Về 7D
Vượt trên cả tiền tài danh vọng
Lướt nhanh qua tình ái đắm say
Về gặp vui ngập tràn tình bạn
7D thời thơ ấu của chúng mình.

Suốt cả tháng 5, cái tháng đầy những sự kiện lịch sử trong nước như từ trước tới nay người ta đã quen.
Với tuổi thơ thì " tháng năm rợp trời hoa phượng đỏ", hè về nắng gọi ve kêu...sân trường vắng vẻ nhớ nhung bạn bè.7D ríu tít hẹn hò,Khang Hà từ Thái cũng về hôm nay
Đào ta đã khỏe lại rồi. Hùng mèo lần nhất mong về Kim Anh: công khai nói với Đào,L oan ở ngay giữa lớp tuy bằng offline. Bây giờ tới lớp thử xem Quỳnh chi,Thôn nặng,Hồng phương,Thành, Đoàn Công, Việt đến chừ ra sao. Lại còn Huyền với cả Thanh hai người ở Láng chắc là dễ sang...để thêm chi tiết rõ ràng cứ theo liên kết bấm vào thấy ngay, nhớ có lần Nghĩa dặn ngày nào: vào đây http://7d-dichvong.blogspot.com./ tới lớp dễ như ở nhà.
Hôm qua chợt gặp Bác Thanh (mẹ của Khang) đang chơi cầu lông buổi sáng ở vườn hoa Chí linh, bác còn khỏe và nhanh nhẹn lắm,hơn cái bận găp ở nhà bà Thái 92 Hàng bông, hôm đó hình như bác hơi đau chân một chút do mỏi vì vừa đi không phải tập về ngang qua đó, thật dễ chịu, yên tâm khi gặp một người cao tuổi vui khỏe như vậy -" mai chúng nó về đấy " kỳ này về lâu, đến chơi với nó nhé...- Vâng, (đằng nào chúng cháu cũng sắp gặp nhau bác có biết không, những đứa trẻ 7d mãi vẫn quí nhau đặc biệt theo cái cách cũng đặc biệt-offline.)